Giáo dục bậc tiểu học ở Mỹ
(Nguồn Blog Chơi
cùng bé)
Động lực đằng sau một cường quốc kinh tế là
gì? Rốt cục họ đã có một nền giáo dục như thế nào? Sau đây là bài viết của một
tác giả người Trung Quốc về nền giáo dục tiểu học Mỹ cộng với các câu chuyện để
bạn đọc tiện so sánh hai nền giáo dục Mỹ - Trung Quốc.
Mục tiêu giáo dục tiểu học Mỹ
Cho dù là người Hoa ở Mỹ, bạn cũng khó hiểu rõ
được đâu là trình độ tri thức mà học sinh tiểu học ở Mỹ phải đạt đến, sau đây
chỉ là một tiêu chuẩn sơ lược để tham khảo.
1. Tốt nghiệp mẫu giáo
Có thể nhận biết và phân biệt con số, có thể
biểu đạt khái niệm toán học trừu tượng bằng những vật thể cụ thể như hòn sỏi,
mẩu giấy, cái que…; nhận biết 26 chữ cái tiếng Anh, phân biệt nguyên âm và phụ
âm; phân biệt được các ngành nghề khác nhau đại ý làm những gì, ví dụ như bác
sĩ, giáo viên, người đưa thư, cảnh sát, cảnh sát phòng cháy chữa cháy… hiểu
được quá trình diễn biến của cuộc đời sinh vật, bao gồm sinh, lão, bệnh, tử của
con người, sâu biến thành bướm,…; học địa lý từ địa cầu, bản đồ; hiểu được rằng
trên trái đất có rất nhiều cư dân, rất nhiều quốc gia và những màu da khác
nhau, hiểu được rằng người cần ở trong nhà, trẻ em cần đến trường, người trưởng
thành cần đi làm…
2. Lớp 1
Có thể đếm từ 1 đến 100, có thể đếm số có hai
chữ số hoặc thế nào là bội số của 5, biết số lẻ và số chẵn, biết phép cộng trừ
đơn giản; học cách quan sát, chia ngành phân loại đối với những sự vật và vật
phẩm khác nhau; có thể lấy dẫn chứng về quá trình diễn biến của sự sống, hiểu
được quan hệ sống tương trợ giữa động thực vật trong thiên nhiên; học sử dụng
tranh ảnh để biểu đạt ý; hiểu tính tất yếu của việc mặc, ăn, ở và mái ấm gia
đình; hiểu rõ quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, giữa những người làng
xóm.
3. Lớp 2
Biết đọc, viết số có ba chữ số, từ năm số tùy
ý chọn, có thể đếm xuôi hoặc đếm ngược; vận dụng thành thạo phép cộng trừ đối
với số có hai chữ số, biết dùng những đơn vị đo lường như inch (tấc Anh) hoặc
centimet để đo độ dài, biết xem đồng hồ; đọc sách, duy trì đều đặn việc viết
(nhận xét, bình luận) sau khi đọc sách, học cách viết tổng kết, hiểu và phân
biệt được những hình thức văn học khác nhau như: thơ, tản văn, tiểu thuyết,
truyện ký…, biết được sự khác nhau giữa tác phẩm hư cấu và tác phẩm phi hư cấu;
bắt đầu học nghiên cứu độc lập về động vật, ví dụ như vấn đề sinh thái của côn
trùng…
4. Lớp 3
Học được cách biến tư liệu thành biểu đồ; biết
so sánh sự lớn nhỏ và cộng trừ trong phạm vi 100.000, thành thạo phép cộng,
trừ, nhân, chia đối với số có ba chữ số; có thể lấy những tài liệu tại chỗ
trong môi trường xung quanh, sưu tập, tổ chức tài liệu, hiểu được cách giữ gìn
sức khỏe của con người, hiểu rõ quá trình diễn biến cuộc đời của những động vật
nhỏ như: ếch, bướm, gà con, chuột bạch…; hiểu cách sử dụng tự điển; có thể hiểu
tư tưởng của những tác phẩm và các nhà văn, họa sĩ mình yêu thích biểu đạt,
hiểu được các tác phẩm văn học trong các bối cảnh văn hóa khác nhau.
5. Lớp 4
Dùng máy tính để tính toán những con số rất
lớn, so sánh lớn nhỏ trong phạm vi 1.000.000, học số thập phân và phân số, vẽ
biểu đồ; có thể giải thích sự khác nhau của khí hậu giữa các vùng đất trên thế
giới nhờ bản đồ, hình ảnh, biểu đồ; thông qua việc đọc, hiểu thêm một bước về
những thể loại văn học khác nhau, ví dụ như tác phẩm khoa học viễn tưởng,
truyện ký,…
6. Lớp 5
Biết điền, đọc các loại bảng biểu, thành thạo
các phép tính cộng, trừ, nhân, chia phân số; có thể vận dụng hệ thống thư viện
và các tư liệu để tiến hành nghiên cứu; tiến hành so sánh và tổng hợp các loại
tin tức thông qua việc viết bút ký; bắt đầu tự viết những bài văn dạng tả thật
(phi hư cấu) và những đoản văn theo thể thức năm đoạn; học được cách viết chính
thức, không chính thức và cách viết thư cho bạn bè; hiểu việc chia ngành phân
loại những sách báo khác nhau, có thể nắm được nội dung chủ yếu của một cuốn
sách, đồng thời tiến hành bình luận về cấu tứ, bối cảnh, cách xây dựng nhân
vật, phương thức biểu đạt, nghệ thuật ngôn ngữ.
Giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ
Có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ có cảm
giác rằng, một học sinh học lớp 5, chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học mà yêu cầu về
năng lực toán học chỉ là biết cộng, trừ, nhân, chia, thì trình độ… thấp quá.
Một cô giáo mẫu giáo về hưu thấy học sinh tiểu
học Mỹ suốt ngày “chỉ biết chơi” thì không khỏi ngạc nhiên và lo lắng cho cậu
cháu Hoa kiều ở Mỹ của mình. Bà nói với mẹ của cậu bé: Nếu là ở Trung Quốc, áp
lực của học sinh chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học rất lớn, cả ngày phải cắm đầu vào
làm bài tập… Nhưng cháu tôi thì sao? Mỗi ngày tan học về là đi đá bóng, chơi bóng
bầu dục cùng lũ trẻ… thời gian cho việc làm bài, tập đàn ít như thế, làm mẹ thì
phải chú ý!
Người mẹ nói, thành tích của cháu ở trường hầu
như là điểm A, trừ đôi khi ngẫu nhiên sai sót, nhiều lần cháu đem về toàn điểm
100. Đối với học sinh tiểu học ở Mỹ thì như vậy là đủ rồi. Giáo dục tiểu học
không phải là giáo dục tinh anh, cần tạo điều kiện phát triển toàn diện cho
trẻ, chú trọng việc kết bạn, vận động và những hoạt động ngoại khóa.
Đương nhiên, người bà của cậu bé vẫn không
bằng lòng, bà nói bài giảng của Mỹ quá nhẹ nhàng, bài tập quá đơn giản, thì
chắc thi cử cũng rất dễ dàng. Bà nhấn mạnh, người Trung Quốc chúng tôi coi
trọng các nền tảng cơ sở vững chắc. Kỳ thực, người Mỹ cũng coi trọng việc xây
dựng nền tảng.
Chỉ có điều cái gọi là “cơ sở” của người Trung
Quốc và người Mỹ khác nhau. Người Mỹ coi trọng nền tảng làm người, quan niệm
này đã được bồi đắp từ nhỏ. Cơ sở mà học sinh ở Mỹ cần tạo dựng là ý thức tự
tin, thành thực, lương thiện, công bằng, bao dung và độc lập tự chủ để làm
người, cũng có nghĩa là, ngay từ nhỏ, họ đã học được giá trị cơ bản của văn hóa
Mỹ, chứ không phải là tri thức để phục vụ giá trị cơ bản này.
Tuy nhiên, cũng phải nói thêm là có rất nhiều
người Trung Quốc suy nghĩ như người bà kể trên, coi giáo dục trung tiểu học ở
Mỹ là “hỏng bét”, mà nhiều nhất trong số đó không ai khác chính là những giáo
viên trung tiểu học ở Trung Quốc. Cái mà họ đắc ý là những học sinh đứng đầu
trong danh sách đoạt giải thưởng toán quốc tế hàng năm luôn là những học sinh
Trung Quốc, giáo dục trung tiểu học ở Mỹ không thể so sánh được với Trung Quốc.
Có lần, trên một tờ báo Trung văn ở Mỹ còn có một bài viết mang tên: “So về
toán học, Mỹ chỉ có thể được coi là nước đang phát triển”.
Trong một cuộc họp của người Hoa, các bậc cha
mẹ nhớ lại những câu chuyện thời trẻ của mình, một nữ sĩ đã thẳng thắn nói,
tiêu chuẩn chọn chồng khi đó dường như đều phải là “học giỏi”, cũng có nghĩa là
“thành tích tốt”, ngoại hình, tính tình, tu dưỡng đều là thứ yếu. Trong mắt của
các nữ sinh chỉ có những người đứng đầu lớp mới là tốt, người đứng đầu toàn năm
lại càng tốt.
Nhưng giờ đây, thế hệ sau của chúng ta thì
sao? Nếu như bạn hỏi ai là bạn nam có thành tích học tập tốt nhất trong lớp thì
con gái bạn ắt trở nên lúng túng, nhưng nếu hỏi, bạn nam nào giỏi thể thao nhất
trường, thì con bạn sẽ rõ như lòng bàn tay vậy. Nếu bạn tâng bốc một cô gái
xinh đẹp nào đó, bảo rằng cô sẽ lấy được một trạng nguyên, thì cô gái sẽ cho
rằng không xứng đáng, thậm chí còn cảm thấy thua thiệt, “Cái gì, ai thèm cái đồ
mọt sách đó?”.
Những người học giỏi nhất (nếu chỉ biết học
tập, không có sở thích, sở trường nào khác) thường bị bạn bè cô lập. Để tránh
mất đi tình bạn, để được biết đến nhiều hơn, được hoan nghênh nhiều hơn, không
ít học sinh xuất sắc đã từ chối học các lớp chất lượng cao (lớp vinh dự), sợ
mất đi những người bạn cũ từ lớp phổ thông, thậm chí có một số học sinh còn cố
tình làm bài sai trong kỳ thi để hòa đồng với bạn bè. Trong mắt của bọn trẻ,
bạn bè, tình bạn, niềm vui quan trọng hơn thành tích rất nhiều.
(Sưu tầm)
(Sưu tầm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét